Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2007

Bà giáo già

Thương tặng Sœur Loan. Sáng nay Adri nhắc con lâu rồi không điện thoại cho Dì, thấy sao mình thật đãng trí, mỗi lần nhớ đến thì lại không có Adri (Adri cũng muốn nói chuyện với Dì), mà khi có Adri thì con lại quên…


Nhớ lần đầu đi cùng Ý Linh đến nhà Dì xin học tiếng Pháp, trước mặt con là một «bà giáo» khó tính khắc khổ nhưng… «đẹp lão» (Dì không đến nỗi gọi là lão nhưng con chẳng biết gọi thế nào!). Ngày đầu tiên học bảng chữ cái tiếng Pháp, con «khổ sở» với chữ cái «U», Dì kiên nhẫn luyện bằng được cho con. Con biết nhiều lúc Dì cũng phát bực vì mặc dù đã luyện cả buổi nhưng khi trả bài con vẫn phát âm sai. Thấy thương Dì quá, con lúc nào cũng lẩm bẩm tự luyện âm, thậm chí cả lúc đang đi trên đường, để rồi 2 ngày sau khi con quay lại học con đã phát âm một cách chính xác (dù chưa hoàn hảo) chữ cái «U» đáng ghét. Dì hài lòng lắm, sau này Dì mới nói thật Dì cứ nghĩ con «quê» rồi bỏ học luôn như mấy người khác. Hmmm, thì ra là Dì «thử kiểm tra» tính kiên trì của con!!!


Thế rồi ngày tháng trôi qua, con vẫn theo học Dì mặc dù không đều đặn (do công việc bận rộn quá), Dì vẫn nghiêm khắc như ngày đầu, mặc dù học chỉ một thầy một trò. Con nể Dì lắm, ngoài giờ học hai Dì cháu tâm sự đủ chuyện nhưng khi vào học rồi thì rất nghiêm túc. Lần đầu con đi Thụy sĩ, Dì lo lắng đủ thứ…, rồi con đi và con trở lại… con biết Dì vui mừng đến thế nào… có những chuyện con không nói được với ai con đều tâm sự với Dì hết. Con tiếp tục học Dì vẫn «buổi đực buổi cái» vì đặc trưng công việc con làm lúc đó. Nhớ cái ngày con làm hồ sơ xin học bổng bên ĐSQ Thụy sĩ, Dì lo lắng hồi hộp có lẽ còn nhiều hơn con, rồi hồ sơ của con được duyệt, Dì lại lo khảo bài con viết sẵn để đi phỏng vấn và rồi các câu hỏi, Dì bắt con tập trả lời và phát âm cho chuẩn. Nói đến phát âm con thực sự khâm phục khả năng nói tiếng Pháp rất chuẩn của Dì. Nghe Dì phát âm không ai có thể nghĩ Dì chưa bao giờ đến Pháp và vốn tiếng Pháp Dì có được là từ lúc còn đi học phổ thông. Hơn 20 năm theo dòng tu kín, không một lần bước ra ngoài đời, rồi những năm kế tiếp «tự nguyện ra đời» vật lộn với cuộc sống khó khăn để giúp đời đã không làm Dì quên tiếng Pháp. Dì tâm sự Dì cũng không ngờ vốn tiếng Pháp ấy lại nuôi sống Dì mặc dù một cách chật vật. Trở lại chuyện xin học bổng của con, lúc đó cả hai Dì cháu đều lo về vốn tiếng Pháp học chưa đủ 9 tháng của con, thế là bữa cuối trước ngày phỏng vấn một ngày con xin hoãn phỏng vấn lại một năm để học thêm tiếng Pháp. Thực ra lúc đó cái cô phụ trách học bổng của ĐSQ Thụy sĩ điện thoại nói chuyện với con, hỏi con đã sẵn sàng cho buổi thi phỏng vấn ngày mai chưa, con nói tiếng Anh thì tự tin còn tiếng Pháp thì không tự tin lắm. Cô ấy nói «Nếu mày (YOU) chưa hoàn toàn tự tin thì có thể hoãn thi phỏng vấn sang năm tới.» (một năm ĐSQ Thụy sĩ chỉ tổ chức thi lấy học bổng có một lần). Khi được tin ấy con có cảm giác Dì còn phấn khích vui mừng hơn con, tội nghiệp Dì, bảo cả tuần chỉ lo nghĩ đến chuyện thi phỏng vấn của con…


Con nghĩ Dì và Adri có duyên với nhau, dù lúc trước chưa gặp Dì lần nào nhưng Adri đã luôn có cảm tình với Dì. Dì bảo công đó là của con vì con kể về Dì hay quá nên Adri mới quý Dì như thế. Mỗi lần nhận được quà Adri gửi Dì đều trân trọng đặt bao thư lên bàn thờ Chúa, con ngồi nhìn mà rưng rưng muốn khóc. Rồi khi Adri sang Việt Nam chơi, Dì cùng con ra sân bay đón, con để Dì một mình xem Adri có nhận ra không, thế mà Adri nhận ra được, Adri nói chỉ hơi ngạc nhiên vì nhìn Dì bé nhỏ hơn trong hình. Những ngày đầu tiên Adri ở Sài Gòn do con bận công việc chưa xin nghỉ phép được, Dì luôn là người đồng hành cùng Adri tham quan thành phố. Nhớ những buổi trưa, buổi tối cả ba chúng ta cùng ăn với nhau, người ngoài nhìn vào chắc thắc mắc sao lại «một Tây, một Ta, một Bà già» ngồi cười nói vui vẻ thế nhỉ. Rồi lúc tụi con từ ngoài Hà Nội vào hẹn đến nhà Dì chơi, lúc đến đã có sẵn một bàn đầy đồ ăn, nhìn vừa cảm động vừa thương Dì, vì con biết hàng ngày Dì tiết kiệm lắm có dám ăn gì đâu, tiền để dành được thì đem giúp người khác! Ngày cuối cùng Adri ở Việt Nam, tụi con liên lạc hoài với Dì mà không được. Gần đến giờ ra phi trường mới nhận được điện thoại của Dì, Dì nói Dì đi xe ôm ra phi tường chờ sẵn tụi con ở đó. Dì làm Ardi cảm động rơi nước mắt (hai người này đều mít ướt giống nhau!)


Rồi cái thời hạn một năm chuẩn bị cho thi phỏng vấn đến gần, tiếng Pháp của con chẳng khá thêm nhiều vì con đâu có thời gian để chú tâm học, Dì lo lắng, Adri lo lắng, con nghĩ đến việc nghỉ làm để chú tâm học tiếng Pháp. Adri khuyên con nếu nghỉ làm thì nên qua Thụy sĩ học tiếng Pháp cho nhanh giỏi do có cơ hội thực hành nhiều, như vậy mới kịp cho kỳ thi phỏng vấn (khôn thế đấy, đúng ra là có cơ hội làm kế hoạch xin học bổng của con bị phá sản). Lúc quyết định như thế tụi con áy náy cho Dì lắm, tụi con biết con không học nữa Dì sẽ mất đi một khoản thu nhập quan trọng, rồi cuối cùng tụi con cũng tìm ra giải pháp… thực lòng tụi con ước gì giúp được Dì nhiều hơn thế nữa…

Ngày tụi con cưới, Dì nói chẳng bất ngờ mấy vì Dì thương cả hai đứa nên suốt ngày cầu nguyện mong có ngày này. Nghe tin con có bầu Mia Dì mừng lắm, nói chuyện điện thoại với Adri lâu thật là lâu, hỏi đủ thứ chuyện. Bà Nội Mia cũng hay nhắc đến Dì lắm, lâu không thấy tụi con kể chuyện là lại hỏi xem tụi con điện thoại hỏi thăm Dì chưa. Mỗi lần nhận được bưu thiếp Dì gửi là mỗi lần bà Nội Mia khóc vì cảm động, nói chẳng hiểu tại sao mỗi lần đọc những dòng Dì viết là muốn khóc rồi (lại thêm một người mít ướt!)

Con qua đây, Dì nói Dì buồn nhiều, Dì viết thư nói giờ chẳng có ai để tâm sự… Con biết Dì cần người quan tâm lắm, có lần nghe con kể chuyện gia đình, Dì bảo sao Dì Đan của con sướng thế vì dù có một mình nhưng lại sống chung cùng gia đình anh con. Lần con điện thoại về nghe nói Dì bệnh do ăn nhiều đồ khô mặn tụi con thấy thương Dì quá, may mà con nhờ được chị Miến ghé thăm Dì. Con biết Dì có duyên với học trò, trước con cũng có nhiều học trò thương Dì lắm, nhưng vì điều kiện cuộc sống nên chẳng có ai ở gần Dì được; vì vậy con Cầu Xin Ơn Trên rồi đây sẽ lại có những học trò thương Dì như tụi con…

Con viết vài dòng thế này để sau này Mia đọc Mia sẽ nhớ đến «bà giáo già» của mẹ Hà. Dì ơi luôn giữ gìn sức khỏe nhe, tụi con hẹn gặp Dì trong một ngày gần đây.


Không có nhận xét nào: