Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Sẵn sàng cho ngày J


Lần này chờ sinh Nghé có khác so với lần mẹ sinh chị Mia. Lần trước chị Mia làm mẹ chờ trong mỏi mệt vì sang đến tận cuối tuần 41 chị í mới chịu có dấu hiệu muốn chui ra. Còn lần này mẹ biết trước ngày bác sĩ dự tính sẽ «lôi» Nghé ra nhưng cảm giác hồi hộp mong chờ thì không hề kém lần trước. Mẹ đếm từng ngày từng đêm và lúc này đây là từng giờ… Chỉ còn chưa đầy 24 tiếng nữa thôi cả nhà sẽ được gặp Nghé.


Mọi thứ bố mẹ đã chuẩn bị đầy đủ cho Nghé, lần này chu đáo hơn lần bố mẹ chờ sinh chị Mia, vì bố mẹ có kinh nghiệm rồi mà! Tuy vậy tối nay mẹ mới chuẩn bị giường cho Nghé; thực ra mẹ đã giặt ủi sẵn hết rồi nhưng nếu trang trí giường Nghé từ bây giờ chị Hai sẽ tò mò muốn ngồi vào chơi. Vì vậy phải đợi tối nay mới trang trí xong rồi đến sáng mai khi mẹ vào bệnh viện để bác sĩ «lôi» Nghé ra, còn chị Mia và bố sơ tán qua Nội trong những ngày hai mẹ con mình ở trong bệnh viện và thế là cái giường của Nghé được bảo toàn (hì hì)


Do mẹ sinh mổ nên bố mình được nghỉ 2 tuần để chăm chị Mia; rồi bác Vân qua được mấy tuần nữa thế là mẹ có thể yên tâm nằm ổ tháng đầu. Mẹ muốn trong tháng đầu tiên có Nghé, chị Mia sẽ luôn ở nhà với mẹ, như vậy chị í sẽ không cảm thấy hụt hẫng. Sau này khi đã quen dần và khi nào mẹ quá mệt không kham nổi thì lúc đó mẹ sẽ gửi chị Mia qua Nội.


Chiều nay mình có hẹn ở bệnh viện lúc 16h00 để các bác sĩ kiểm tra tình trạng sức khỏe của mẹ, rồi đến sáng mai 7h15 mẹ sẽ nhập viện và chờ bác sĩ «lôi» Nghé ra.


Cầu xin ơn Trên ban phước lành để mọi việc diễn ra suôn sẻ với mẹ con mình. Mẹ mong là lần này vết mổ sẽ lành sớm không gặp vấn đề gì, cầu mong là thế! Cả nhà mình cùng cố lên nào, sắp được gặp Nghé yêu rồi Nghé ơi !

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

Silly... Boum boum!!!


Mia có hứng nhảy nhót sợ luôn, thỉnh thoảng tự đi tìm mấy đĩa nhạc rồi bật lên nhảy ngon lành àh!
Bữa rồi tìm thấy đĩa nhạc "boum boum" thế là ôi thôi nhảy không biết trời đất đâu, còn tự phăng kiểu ra nhảy nữa chứ bị ngã hai lần (hí hí)
Mà hay ghê, chẳng ai dạy mà cũng nghe ra được hai từ "boum boum" rồi còn nhắc theo nữa chứ (hi hi)Đến khi nhạc hết Mia nói "Il n'y a plus" (ý nói hết rồi!)

P.S: Phim hơi tối do không quên bật đèn ;-)

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Thời trang mưa... và hơn thế nữa!


Hôm nay trời mưa rả rích cả ngày, do buổi sáng phải ra ngoài nên bố mẹ gửi Mia qua Nội, vì vậy từ sáng sớm mẹ đã trang bị đủ đồ nghề đi mưa cho Mia. Tính cho Mia đi bộ qua Nội, ai dè mới ra tới cửa Nội đã đưa xe qua đón, vậy là bạn í bị hụt chuyến đi dưới mưa (hihi)

Đến chiều vừa thấy bố chuẩn bị đi ra ngoài, bạn bám theo liền nói "trời mưa Mia ra ngoài được!" bạn bắt đầu mếu rồi nước mắt ngắn nước mắt dài (mọi khi nói bạn ở nhà bạn sẽ ngoan ngoãn vẫy tay "ciao ciao bố!") Bố mẹ thương tình lại mặc đủ đồ nghề để bạn đi với bố. Mẹ nhanh tay làm vài kiểu hình về thời trang mưa cho bạn!

Bạn đi về rồi mà vẫn còn luyến tiếc không nỡ cho bố cởi đồ ra; thấy thế mẹ lại làm thêm vài kiểu cho series hình thêm phong phú (hí hí)

Nói về bộ đồ bạn mặc, bố mẹ sắm cho bạn từ năm ngoái cơ nhưng mặc được một lần thì hết mùa mưa, do bộ đồ mắc tiền (có ai biết hiệu Kenzo kids không?) nên mẹ mua trừ hao size 3 tuổi vì vậy năm nay vẫn vừa. Mong là bạn sẽ có cơ hội sử dụng hết công suất nhé!

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Đồ chơi mới


Thứ Bảy Mia đi chơi với tonton David, khi về khệ nệ mang theo "chiến lợi phẩm", vừa bước vào nhà là khoe mẹ ầm ĩ "Me, cadeau tonton!" (mẹ ơi, quà của tonton) mẹ hỏi "tonton nào?" thì nói "Dada" (nickname của tonton David)Từ đó lúc nào cũng ôm lấy bộ đồ chơi. Sáng Chủ nhật qua Nội cũng đòi xách theo, nhìn bạn một mình đi trên đường lá vàng rơi lẻ loi chưa (hi hi)? Sau bữa đó bố phải vội vất cái hộp đi vì khi ra đường nhiều lúc nặng quá bạn để va-li xuống đất, mà đường thì toàn là "nước hoa" của chó (hí hí)

Chị Hai bệnh

Chủ nhật chị 2 đi xem Lễ hội mặc dù để ý mặc đồ ấm, không dám cho ngồi vẽ lâu nhưng vì gió quá nên tối đến chị 2 bắt đầu khó ở trong người; trằn trọc gần hai tiếng mới chịu ngủ, mà không ngủ được chị í nói như cái đài phát thanh rò đúng sóng! Ôi nói liên tục không ngưng nghỉ, mẹ phải đóng cửa phòng để giảm âm lượng vì sáng hôm sau bố còn dậy sớm đi làm mà… Rồi mẹ chưa kịp nằm xuống thì chị 2 bắt đầu cao giọng gọi mẹ, bố thấy thế liền qua bế sang giường bố mẹ vì nếu không chắc mẹ phải chạy marathon nguyên đêm.


Tuy vậy cả ngày thứ Hai chị 2 chơi ngoan, nhưng đến tối lại vẫn khó ngủ, lần này mẹ thấy chỉ thở có vẻ khó khăn nên nghi là sắp bệnh rồi và y rằng nửa đêm chị 2 tỉnh dậy khóc gọi mẹ. Bố sang bế qua phòng bố mẹ vì mẹ giờ nặng nề nằm không vừa trên cái giường bé tí của chỉ. Trời ơi, người chị ấy lạnh toát mà trán lại nóng, bố sợ quá vội đi đun nước pha trà nóng. Chị 2 bắt đầu ho có vẻ muốn ói, mẹ vội nói bố bế ra ngoài, và y rằng chị í ho một cái bao nhiêu đồ ăn lúc tối chạy ra ngoài hết! Mẹ ôm mà người chị í cứ run lên bần bật, thương ơi là thương. Bố đo nhiệt độ 38,3°C rồi 38,8°C quyết định cho chị 2 uống sirop giảm sốt, rồi uống trà nóng một lúc thì chị 2 đỡ lạnh hơn, cả nhà vào giường nằm lúc đó cũng gần 1h30 sáng.


Trằn trọc lăn qua lăn lại cả tiếng đồng hồ chị 2 mới ngủ lại được. Sáng dậy đo nhiệt độ 39,3°C, bố quyết định điện thoại báo chỗ làm xin nghỉ ở nhà, vì thường sau sốt chị 2 sẽ sổ mũi mà mẹ thì không thể hút rửa mũi cho chị 2 lúc này được! Có bố ở nhà nên chị í vui lắm, (trộm vía) bệnh mà vẫn ham chơi cười giỡn với bố suốt mặc dù thở thì hổn hển thấy thương. Lần này lớn rồi nên mỗi lần nước mắt nước mũi chảy ra chị 2 tự lấy khăn giấy lau; nhưng được một lúc thấy chị 2 xài sang quá thả khăn giấy như bươm bướm, bố đành phải cất hộp khăn giấy lên cao; mỗi lần cầnchị í cao giọng kêu «mouchoir maman/ papa» (mùi-soa mẹ ơi / bố ơi) nghe yêu cực (hí hí) nhận được khăn rồi thì dùng tiếng Việt giả cầy «Merci bố/ mẹ» (Cám ơn bố/ mẹ)


Chiều bố chỉnh đầu giường cao lên một chút để chị 2 ngủ trưa, ngủ ngoan khoảng hơn tiếng thì chị 2 bắt đầu ho (do nước mũi chảy xuống họng); bố chưa kịp vào bế ra khỏi giường thì đã trả hết đồ ăn buổi trưa ra giường cho mẹ. Thấy mẹ dọn dẹp thay drap giường chị lo lắng nói «pardons maman» (xin lỗi mẹ) Nhìn cái mặt chị í rất biết lỗi thương lắm, bố mẹ nói không sao tại Mia bệnh, thế là chỉ quay sang tự khen mình «bravo Mia!» (hoan hô Mia!)


Chị 2 bệnh nên hơi nhõng nhẽo hơn ngày thường, ăn ít hơn, nói đúng ra là «tâm hồn ăn uống» giảm đi ít nhiều (hì hì) Thỉnh thoảng không thấy mẹ hỏi thăm chị 2 lân la lại ngả đầu vào người mẹ rồi thỏ thẻ: «bobo Mia»(ý nói Mia đau) đợi mẹ hôn mấy cái, thổi thổi phù phù rồi mới ra chơi tiếp.


Tối qua bố mẹ cứ lo, chị 2 nghẹt mũi khó ngủ nên trước khi đi ngủ lo hút rửa mũi sạch sẽ; thấy chị 2 không nóng lằm nên mẹ nói bố không cần cho chỉ uống sirop (mặc dù chị 2 ghiền sirop lắm áh) «Đài phát thanh» của chỉ phát sóng khoảng hơn tiếng thì hết pin (hí hí) và rồi chị 2 giỏi lắm ngủ thẳng giấc đến 9 giờ sáng hôm nay luôn, do vậy sáng nay bố đi làm trở lại; bố mới điện thoại về hỏi thăm ba mẹ con nói «việc ngập đầu!!!», tội nghiệp bố may mà chỗ làm và sếp dễ nên khi có việc có thể xin nghỉ bất ưng mà không vấn đề gì.


Sáng dậy bước đi lảo đảo ra phòng khách, nằm cái ụynh lên đi-văng chị 2 bắt đầu chỉ vào mũi thỏ thẻ «bobo Mia» (Mia đau) (Trộm vía) từ sáng đến giờ chị chơi ngoan mặc dù mũi vẫn còn thò lò (nước mắt bớt chảy hơn), đã giải quyết xong bình sữa 300 ml + bánh quy vitamin buổi sáng, giờ đang chờ mẹ chuẩn bị bữa trư, hy vọng là «tinh thần ăn uống» đã trở lại với chị í.

Mong chị 2 mau khỏe để cả nhà còn chuẩn bị đón em Nghé ha!


Bệnh nhưng vẫn còn nhiều năng lượng lắm ớh, vì vậy nên đuổi mấy con virus thò lò đi nhanh thiệt nhanh nè
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

Fête des pommes


Chủ nhật khuôn viên gần nhà Mia có Lễ hội "Táo" (trưng bày và bán các sản phẩm làm từ táo) vì khu nhà Mia có tên là Pommier mà! Buổi sáng cho Mia lượn qua một chút rồi qua Nội ăn trưa, đến chiều cho bạn ra chơi cuốc 2 (vì thế nên trong hình bạn diện tới 2 cái áo khoác khác nhau, hí hí)

Năm nay người ta tổ chức thêm khu vui vẽ tranh và khu "trao đổi đồ chơi" (TROC) cho trẻ con nên có vẻ vui hơn mọi năm! Mẹ Mia thấy ý tưởng này rất hay vì giúp các bạn nhỏ có ý thức giữ gìn đồ chơi và tiết kiệm tiền cho cha mẹ nữa.Đáng lẽ buổi chiều tính cho Mia ngồi vẽ nhưng thấy gió quá sợ vẽ xong về bệnh cả nhà nên cho Mia lòng vòng một lúc rồi về.

Mia et poupée


Ghế mới !!!