
Lần khám định kì này em bị chích 2 mũi vào đùi, (trộm vía) em giống chị Mia chỉ khóc lúc bị bác sĩ và y tá châm kim sau đó nín liền. Đêm về cũng chỉ hơi âm ấm 37,5 độ mẹ bỏ bớt mềm đắp ra là ổn, không phải nhét đít bạn ben-u-ron nào. Đêm qua em cũng hơi nóng nhưng vẫn dưới 38 độ, gần sáng thì trở lại bình thường. Giống chị Mia, em được chích ngừa cả bệnh nhiệt đới để chuẩn bị về Việt Nam, như vậy năm sau sẽ không phải tiêm nhiều mũi cùng một lúc.
2 tháng 2 ngày em nặng 5,78 kg (tăng 1 kg so với tháng truớc), dài 59 cm (tăng 5 cm), vòng đầu 40 cm (tăng 1,5 cm), (trộm vía) số đo của em tăng nhanh hơn chị Mia khá nhiều; lúc mới sinh em kém chị Mia 200 gram về cân nặng, 2 cm về chiều cao, vậy mà sau hai tháng em nặng hơn chị Mia đến 380 gram và cao hơn 2 cm; chắc em con trai nên nhớn nhanh hơn thì phải.
Về vàng da, bác sĩ nói coi như hết hẳn vì mắt và da mặt em không còn vàng nữa, tuy vậy lần khám định kì 4 tháng bác sĩ sẽ lấy máu xét nghiệm thêm lần nữa cho yên tâm.
2 tháng, em ăn ngày 5-6 cữ, đêm thức dậy ăn một lần, vẫn kiểu fast food 7-10 phút là xỉn, sau đó mẹ bế chờ ợ hơi khoảng 10 phút rồi đặt em nằm lại giường. Em đúng là con trai nên ăn uống nhanh gọn chứ không kéo dài như chị Mia, ợ hơi thì vang ầm nhà (hì hì) Em vẫn bú mẹ 100% do sữa mẹ nhiều, nhiều đến nỗi mẹ không dám uống thêm nước hầm của Nội, vậy mà thỉnh thoảng em bú vẫn bị sặc, bố đùa bảo «bò mẹ sản xuất sữa chảy như vòi nuớc», nhiều lúc mẹ phải vắt bớt để em dễ bú, còn nếu nhiều quá thì hút bằng máy rồi để dự trữ trong tủ đông lạnh, mỗi lần cần ra ngoài sẽ để ở nhà nhờ Nội hoặc bố cho em bú.
Về ụ ị, (trộm vía) em thường ị ban ngày hoặc chiều tối nên đêm mẹ đỡ phải lau rửa nhiều. Nhưng em có cái "tật" rất sang là cứ đợi mẹ thay tã rồi mới ị tiếp, có lần phải thay đến 3 lần liền một lúc, bố bảo em "xài sang" (haha)
2 tháng, đêm em ngủ được giấc dài khoảng 5 tiếng, sau đó dậy ăn rồi ngủ tiếp 3-4 tiếng. Ban ngày (trộm vía) em bắt đầu quen nằm chơi nghe nhạc múa máy chân tay, nhiều lúc mệt mẹ đặt xuống ọ ẹ rồi tự ngủ, nhưng cũng có những lúc mẹ phải bế mỏi tay em mới chịu đi vào giấc ngủ. Mà em không chịu cho mẹ địu trong sling, cứ cho vào là khóc inh ỏi, chán thế chứ, mất công mẹ order mấy lần phí cả tiền. Nhưng (trộm vía) nếu cứ như những ngày này thì không có sling trợ giúp mẹ vẫn đủ sức để bế em. Tuy chỉ còn mỗi tật gắt ngủ vào buổi tối là mẹ chưa chữa được. Mẹ vẫn kiên nhẫn tập cho em ngậm ti giả nhưng chưa thành công. Bố đã tìm đủ loại ti giả từ tròn đến dẹp cái nào em cũng chê, lấy lưỡi đẩy ra hết. Nếu em chịu ngậm ti giả giống chị Mia thì chắc em sẽ đi vào giấc ngủ dễ hơn, không còn bắt bố mẹ thay phiên bế em đi lòng vòng nữa; mong tháng tới đây em chịu ngậm ti giả nhé.
Bác sĩ khuyên mẹ nên cho em vào giuờng và cứ để em khóc đến khi ngủ thì thôi. Mẹ nói là mẹ đã thử và không thể làm được, bác sĩ cuời nói «vậy làm theo cách của mẹ đi!», do đã thấy cách mẹ nuôi dạy chị Mia nên ông ấy hiểu mẹ quá mà, ổng hay nói mẹ kĩ tính và đòi hỏi cao (hihi) Ah, ở phòng khám ai cũng khen bố mẹ giỏi, nặn ra hai chị em đẹp (hihi) làm bố mẹ vui cười mủm mỉm hoài.
2 tháng, em chứng tỏ là anh chàng «nhiều chuyện» nhu cầu 8 rất cao, (hihi) cái này bác Daniel (cha đỡ đầu của Diego) nhận là giống bác. Cũng vì sở thích này mà có thể đặt em nằm chơi với chị Mia và mẹ hàng giờ không chán. Chị Mia dạo này chơi với em cũng nhẹ nhàng hơn, vì vậy mà mẹ đỡ phải canh chừng nhiều, em thì mê tít chị mỗi lần thấy chị nằm cùng là mắt nhìn miêng cong hóng hớt ra điều chăm chú lắm. Em hay cười và cười rất có duyên (con trai mẹ nên mẹ thấy thế, hì hì) mỗi lần thức giấc, mẹ lại gần nói «mẹ đây!» là con cười toe toét ngay, cái này em giống chị Mia nữa nè.
2 tháng, em mới chỉ được đi dạo có vài lần, tuy vậy em chứng tỏ là anh chàng "ham dzui" vì cứ ra đường là em im re rất ngoan, dạo một lúc là ngủ ngon lành. Do là mùa thu trời lạnh lại đang có dịch cúm nên em không được ra ngoài nhiều như chị Mia, chứ bằng tháng tuổi em chị Mia đã được bố mẹ cho đi khắp nơi rồi. Em thì chỉ được dạo loanh quanh khu vắng nguời để thay đổi không khí và qua nhà Nội mỗi Chủ nhật, xong hết!
Tháng này mẹ bỏ em ở nhà với Nội 3 lần, về ăn uống em khá ngoan, riêng ngủ thì Nội la làng vì mệt. Bế ngủ mãi không sao cứ đặt em xuống chưa đầy 15 phút là em thức dậy. Mẹ vẫn đùa «chắc gửi em về Việt nam cho có người bế!» Ngoại thì bảo, thôi không nuôi con theo kiểu Tây được thì theo kiểu Ta, chịu khó bế em một lúc, khi nào em ngủ say hãy đặt em vào giường. Mẹ đang cố gắng tập cho em ngậm ti giả để có thể Đông Tây kết hợp hài hòa. Em là khó hơn chị Mia về khoản ngủ đấy nhé!
Hơn hai tuần nay, mẹ bắt đầu tìm ra được "quỹ đạo" thích hợp cho ba mẹ con, rồi sức khỏe cũng khá hơn nên không mệt mỏi và rối bời như tháng trước. Nội cũng không còn phải sang giúp mẹ dọn dẹp và ủi đồ mỗi ngày nữa. Mẹ tự nhận là «khó tính» vì nếu mọi thứ ngoài tầm kiểm soát cần có sự giúp đỡ của ai đó là thấy băn khoăn không yên. Giờ có thể tự lo thu xếp được nên an tâm phần nào.
Sang tháng tuổi mới Diego cố gắng ngoan hơn nhe, cả nhà yêu con nhiều nhiều!