Theo lí luận của sếp bố tớ "tớ da vàng nên tất nhiên bác sĩ nhìn ra vàng da là đúng rồi!?"
Theo suy luận "đùa" của bác sĩ nhi trong bệnh viện "tên tớ Diego giống tên nhân vật hổ vàng Diego trong phim hoạt hình Walt Disney "AGE OF ICE" nên tớ vàng da là phải rồi!?"
Theo tài liệu mẹ tớ đọc và theo giải thích của bác sĩ "trẻ sơ sinh có mẹ thuộc nhóm máu O kết hợp với bố nhóm máu A hoặc B thì nguy cơ vàng da cao hơn."
Cho dù nói theo cách nào thì sự thật 100% là tớ bị "vàng da", bố tớ thuộc nhóm máu A+ mạnh hơn nhóm máu O của mẹ nên hai chị em đều nhóm máu A. Chị Mia sinh trước tớ nhận hết chất dinh dưỡng trong người mẹ nên may mắn không bị vàng da (hay là độ vàng da ở trong mức cho phép) Đến lượt tớ cho dù mẹ được bác sĩ cho uống vitamin suốt thời kì thai nghén mà vẫn không đủ... và thế là tớ bị vàng da!
Vàng da là cái gì mà tới 60% trẻ sơ sinh mắc phải ?
Vàng da không phải là bệnh lý mà chỉ đơn giản là triệu chứng nhuộm màu vàng của da và niêm mạc, kết mạc mắt (lòng trắng mắt). Màu vàng này là do sự tăng cao bất thường chất sắc tố mật bilirubin trong máu. Tuy nhiên nếu lượng bilirubin trong máu tăng quá cao sẽ có nguy cơ biến chứng ảnh hưởng đến não.
Vàng da sơ sinh thường xuất hiện trong khoảng 2-5 ngày tuổi và kéo dài một hai tuần, sau đó lượng bilirubin trong máu giảm dần. Một số trường hợp vàng da do bú sữa mẹ, thì thời gian lượng bilirubin giảm chậm hơn (khoảng 1-2 tháng), tớ thuộc vào diện này.
Bắt đầu từ 2 ngày tuổi tớ đã được đo kiểm tra lượng bilirubin bằng máy cảm ứng, tuy nhiên vẫn trong mức cho phép. Sang ngày thứ 3 kiểm tra lại bằng máy lượng bilirubin trong máu tớ tăng nhanh bất ngờ, thế là phải chích lấy máu từ gan bàn chân (đau lắm áh!) đi xét nghiệm, kết quả lượng bilirubin lên đến 246 (mức tối đa cho phép ở trẻ sơ sinh là 230) và tất nhiên ngay chiều hôm đó bác sĩ chỉ định "nằm đèn chiếu" trong vòng 48 tiếng.


Lúc đó chỉ có mình mẹ loay hoay cho tớ ăn rồi đưa tớ sang phòng đặt đèn chiếu, may mà đèn chiếu đặt ngay trong phòng thay đồ kế bên nên mẹ có thể di chuyển mọi thứ cần thiết một cách dễ dàng. Vừa đặt tớ vào là tớ khóc ầm ĩ lên rồi, vì ánh sáng đèn chiếu khó chịu lắm và nguy hiểm cho mắt nếu sơ ý để đèn rọi thẳng vào mắt quá lâu, do vậy tớ phải đeo mặt nạ bảo vệ mắt. Nữ hộ sinh dặn mỗi lần canh chừng tớ mẹ cũng phải đeo kính bảo vệ mắt.

Nhìn tớ khóc mà mẹ chẳng biết phải làm gì cứ đứng nắm tay tớ và cùng khóc. Mà tớ hay lắm cảm nhận được ngón tay của mẹ nên nắm cực chặt nhé. Cứ thế hai mẹ con cùng dưới chiếu đến cữ ăn kế tiếp, trong suốt thời gian đó tớ vẫn khóc ầm ĩ... khi mẹ mở mặt nạ ra cho tớ bú, tớ nhìn mẹ với ánh mắt ngơ ngác tội nghiệp vô cùng,(ánh mắt ấy sẽ còn ám ảnh mẹ một thời gian dài) Chiều tối bố vào cùng phụ mẹ trông tớ, lúc này tớ đã quen nên chịu ngủ dưới ánh đèn chiếu, bố đùa bảo "tớ đang nhuộm da" Tuy nhiên có một điều làm bố mẹ lo sợ đó là không hiểu sao tớ biết cách kéo cái mặt nạ che mắt xuống, trong khi các bạn khác thì chẳng biết làm vậy. Các nữ hộ sinh ngạc nhiên vô cùng vì đây là lần đầu tiên thấy một bé con 3 ngày tuổi làm được và rồi mọi người cũng tìm ra giải pháp đó là mang thêm cái lưới tròn phía bên ngoài mặt nạ che mắt. Hmmm, nhưng cũng chẳng ăn thua vì chỉ một lúc sau tớ hiểu ra vấn đề và kéo luôn cái lưới xuống cho mọi người trố mắt ngạc nhiên. Ôi bố mẹ lo đến nỗi chẳng dám dời mắt khỏi tớ quá 10 phút.

Đến 9 giờ tối, giờ bố tớ phải dời bệnh viện theo quy định, cũng là lúc mẹ nhận ra mình không còn lê nổi chân sau suốt bấy nhiêu thời gian đứng canh chừng tớ, vết mổ sau 3 ngày vẫn chưa lành hẳn, làm mẹ đau nhức. Bố mẹ bối rối không biết làm cách nào để mẹ ngồi canh tớ suốt đêm nên hỏi nữ hộ sinh trực đêm, bà ta nói là bà ta chỉ có một mình không thể giúp mẹ thường xuyên được. Mẹ hỏi thế có thuốc giảm đau không? bà ta đề nghị mẹ dùng moóc-phin nhưng nói tùy mẹ vì có một số người có phản ứng phụ với moóc-phin bị chóng mặt buồn nôn. Với mẹ lúc đó không còn giải pháp nào khác là chấp nhận, vì mẹ không thể để tớ nằm một mình suốt đêm với cái tay biết kéo mặt nạ bảo vệ mắt xuống.
Ai đã từng dùng moóc-phin sẽ hiểu công hiệu của nó, chỉ cần uống vào, 30 phút sau sẽ không còn nhận thấy bất cứ đau đớn nào, nhưng mẹ rơi vào số ít người có phản ứng phụ với moóc-phin, cảm giác buồn nôn chóng mặt tới nhưng đối với mẹ nó không đáng là gì cả, quan trọng là mẹ có thể đứng lên ngồi xuống canh chừng và cho tớ bú rồi đặt lại đèn chiếu. Trong đêm ấy tớ có một bạn đồng hành, bố bạn í đã ở lại "chui", bạn gái ấy khóc nhiều lắm hai bố mẹ bạn loay hoay mãi mà không đặt bạn vào đèn chiếu lâu quá 15 phút; cuối cùng khoảng 1 giờ sáng bố mẹ bạn hết chịu nổi đã quyết định ngưng cho nằm đèn chiếu, bố bạn ấy đi về còn mẹ bạn ấy ôm bạn vào giường ngủ để lại hai mẹ con tớ một mình trong phòng vắng. Mẹ nhất quyết trụ lại một mình không bỏ cuộc giữa chừng vì mẹ hiểu nếu ngưng vào lúc ấy tức là mẹ con tớ sẽ mất thêm một ngày để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng lúc này tớ bú mẹ không còn giọt sữa nào mà vẫn khóc chịu ngủ, mẹ đành gọi nữ hộ sinh xin một ít sữa cho tớ bú cầm hơi, chờ mẹ uống nước hầm Nội đem vào cho sữa nhanh về. Như hiểu chuyện bú xong 20 ml sữa trực tớ nằm một hơi đến 6giờ sáng. Mẹ một mình đứng lên ngồi xuống canh tớ không thể chợp mắt vì nỗi ám ảnh tớ kéo mặt nạ bảo vệ mắt xuống. Đến khoảng 4 giờ sáng mẹ uống thêm viên moóc-phin thứ hai để có sức canh tớ đến khi bố vào thay ca.
9 giờ sáng bố vào, mẹ thực sự không tin vào mắt mình khi nhìn xuống hai bàn chân, trời ơi nó xưng như "chân voi" chưa bao giờ chân mẹ bị phù to đến như thế kể cả vào tháng cuối kì thai nghén. Bác sĩ nói do mẹ đứng lên ngồi xuống quá lâu nên nước xuống chân; cùng trong ngày mẹ được siêu âm theo dõi vết mổ, kết quả dù sang ngày thứ tư nhưng phần ở giữa vết mổ (dài khoảng 2 cm) vẫn còn dung dịch giống lần trước. Bác sĩ chỉ định phải nằm yên một chỗ, đắp kem massage cho dung dịch tự thoát ra ngoài và không được di chuyển quá nhiều (sẽ kể thêm ở entry khác)
Trưa đó sau 24 giờ nằm đèn chiếu nữ hộ sinh lại lấy máu của tớ đi xét nghiệm, kết quả từ 246 lượng bilirubin giảm xuống còn 176, chỉ nghe có thế mẹ quên hết đau đớn mệt mỏi. Bác sĩ thấy kết quả khá quan nên quyết định bỏ đèn chiếu trên, tớ chỉ phải nằm đèn chiếu dưới thêm 24 giờ nữa, và quan trọng là tớ được về phòng nằm cạnh giường của mẹ. Thêm 24 giờ nữa, khi lấy máu xét nghiệm lại thì lượng bilirubin đã giảm xuống dưới 170, vậy là tớ được thoát khỏi ánh đèn chiếu đáng ghét. Mẹ tớ gọi tớ là "anh hùng nhỏ của mẹ"


Bố mẹ vui mừng, vì lúc này đây chỉ còn chú tâm lo vết mổ của mẹ, bình thường thì 5 ngày là tháo gim vết mổ và được về nhà nhưng do mẹ tớ đặc biệt nên bác sĩ chỉ định tháo gim theo từng phần kéo dài đến 7 ngày. Trong 2 ngày chờ đợi bố cứ thắc mắc sao da tớ vẫn vàng, hỏi nữ hộ sinh thì nói không sao vài ngày sẽ khỏi vì kết quả nằm đèn chiếu của tớ giảm rõ rệt. Đến ngày thứ bảy, sau khi kiểm tra kĩ vết mổ của mẹ (vẫn giữ lại phàm gim ơ giữa) bác sĩ quyết định cho hai mẹ con về. Mọi thủ tục giấy tờ hoàn tất chỉ còn chờ bác sĩ nhi xuống kiểm tra sức khỏe cho tớ, vừa nhìn bác sĩ dã cho máy kiểm tra vàng da liền, kết quả nhìn đến chóng mặt thế là người ta lại đè tớ ra chích máu đem đi xét nghiệm. Bố mẹ vật vờ chờ đợi và kết quả làm mẹ nổi điên thực sự "lượng bilirubin lên đến 280!!!" Mẹ yêu cầu bác sĩ giải thích tại sao, mẹ trách các nữ hộ sinh quá chủ quan khi bố hỏi tại sao da mặt con vẫn còn vàng ??? Lúc này bác sĩ nhận định có thể tớ bị vàng da do bú sữa mẹ, vì tớ đã 10 ngày tuổi rồi mà. Tuy nhiên sữa mẹ là tốt nhất nên tớ vẫn cứ được măm măm vả lại tớ tăng cân đều sau 3 ngày giảm cân nên chẳng có lí do gì mà bắt tớ ngưng cả.
Cho dù thế nào thì mẹ con tớ vẫn phải ở lại để tớ làm "anh hùng" thêm một lần nữa. Bớ mẹ loay hoay từ 5 giờ chiều đến 8 giờ tối vẫn không thể cho tớ nằm yên dưới đèn chiếu, do tớ đã biết thế nào là nằm đèn chiếu mà. Rồi đến giờ bố phải về, một mình mẹ lo cho tớ. Mẹ cho tớ bú rồi đặt vào đèn chiếu trở lại nhưng tớ khóc inh ỏi, sau một hồi bú lên bú xuống mẹ không còn giọt sữa nào cho tớ bú thêm, thế là mẹ quyết định "thi gan" cùng tớ, vì nếu không hai mẹ con tớ sẽ chẳng bao giờ kết thúc được. Cứ thế tớ gào khóc inh ỏi hai tay nắm chặt hai ngón tay mẹ, còn mẹ đứng lặng nước mắt lăn dài miệng chỉ còn biết đọc kinh cầu nguyện ơn Trên tiếp thêm sức mạnh cho hai mẹ con. Và rồi đến lúc tớ không còn sức để khóc nữa, tớ chìm vào giấy ngủ, mẹ sợ tớ nằm gào khóc lâu dưới đèn sẽ bị mất nước nên nói nữ hộ sinh cho mượn máy hút sữa cho vào bình rồi cứ 15 phút mẹ tiếp cho tớ vài giọt. Cứ thế hai mẹ con tớ cùng nhau trải qua đêm dài, tớ thật sự là "anh hùng" khi nằm một mạch 7 tiếng liền, còn mẹ lại thêm một đêm thức trắng. Sáng hôm sau khi lấy máu đi xét nghiệm lượng bilirubin giảm xuống còn 240, bác sĩ cho bỏ đèn chiếu trên, tớ lại được về nằm bên cạnh giường của mẹ. Nằm thêm 24 giờ tớ lại bị lấy máu đi thử, lúc này hai gan bàn chân tớ nhìn thê thảm chằng chịt vết chích lấy máu, mẹ không còn dám đứng cạnh nhìn nữ hộ sinh lấy máu nữa, kết quả lượng bilirubin giảm xuống còn 210, đèn được bỏ ra khỏi nôi của tớ. lần này cho chắc ăn bác sĩ yêu cầu mẹ con tớ ở thêm một ngày để xét nghiệm máu thêm một lần nữa.
Đêm đó mẹ không thể chợp mắt chỉ nghĩ đến kết quả xét nghiệm vào ngày mai, 10 ngày ở bệnh viện dài đằng đẵng làm mẹ gần như kiệt sức. Sáng thức dậy nữ hộ sinh lại lôi tớ ra đế chích lấy máu đi xét nghiệm... giai thoại chờ đợi lại tiếp tục, lần này rút kinh nghiệm mẹ nói bố ở nhà chờ khi nào có kết quả mới đem đồ chuẩn bị đón về con tớ về nhà ... rồi 11 giờ nữ hộ sinh đến báo là lượng bilirubin trong máu của tớ là 220 nhưng giờ tớ là 10 ngày tuổi nên lượng bilirubin tối đa cho phép cao hơn 230 vì thế mẹ con tớ có thể về nhà...
Mẹ con tớ được về nhà (26/10) nhưng lo lắng về vàng da vẫn còn, vì vậy 10 ngày sau (06/11) cả nhà tớ lại kéo quân đến bác sĩ nhi để lấy máu xét nghiệm vàng da một lần nữa. Lượng bilirubin lúc này là 285 tuy nhiên do tớ lớn hơn nên mức tối đa cho phép là 350-400, bác sĩ nói không sao nhưng bố mẹ phải để ý theo dõi nếu thấy da mặt và mắt tớ càng ngày càng vàng thì phải lấy máu xét nghiệm ngay. 2 tuần sau (20/11) đến ngày hẹn khám định kì lần đầu, tớ lại phải lấy máu xét nghiệm, lần này thì vui hơn vì lượng biliburin trong máu tớ xuống còn 274.
Vậy là khi tớ tròn một tháng tuổi lượng biliburin trong máu tớ đã giảm và (trộm vía) từ đó đến nay mặt và mắt tớ đỡ vàng dần đi, xem nè, bố mẹ tớ kiểm soát độ vàng da của tớ bằng cách chụp hình hai chị em tớ để so sánh.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét