Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007

Mia is 7 months old today!

Tháo cục gạch lúc sáng đê

@Ngày Mia tròn 7 tháng trùng đúng vào ngày đổi sang giờ mùa đông. Thế là từ nay bên này đi sau quê Ngoại 6 tiếng (thay vì 5 tiếng vào mùa hè). Khi mẹ gõ những dòng này cho Mia thì bên Ngoại đã gần 5 giờ sáng rồi.

@Tròn 7 tháng Mia nặng 8,12 kg (mấy bữa nay Mia mệt không tăng cân mà bị sụt mất một ít so với đầu tuần), dài 70 cm (không chính xác lắm, do bố mẹ đo bằng thước dây).

@ 7 tháng tuổi Mia ngồi khá vững ở mọi địa hình; sở dĩ có chữ "khá" là do ngồi trên giường có đệm khi nghiêng người qua hai bên em vẫn chưa "điều khiển" tốt được (nếu ngã ngửa trên gối em có thể tự kéo người lên được ). Giờ Mia chỉ thích ngồi chơi thôi, không thích nằm nhiều nữa, nhưng em mà ngồi chơi mẹ phải gần bên cạnh chẳng làm được việc gì; mấy bữa rồi mẹ bệnh sợ không dám gần em nhiều, cứ phải cho em ngồi vào ghế tội nghiệp Mia lắm. Bữa nay mẹ hết bệnh rồi sẽ luyện cho em ngồi chơi nhiều để còn tập trườn rồi bò nữa chứ ha

@7 tháng tuổi, Mia ghé thăm bệnh viện lần đầu tiên do em bị nôn và sốt nhẹ, rất may là chỉ là cuộc "viếng thăm" ngắn (trong vòng 2 giờ 30 phút). Mong là thời gian tới Mia sẽ "không thèm" nhớ đến bệnh viện nữa

@7 tháng tuổi Mia ê a gọi "pa...pa..pà" làm bố Adri sướng ngất ngây, mẹ cũng vui vì nếu có papa thì papa sẽ chạy đến với em (kêu ai người đó thưa mà ); tuy vậy mấy bữa rồi em bệnh bố lúc nào cũng bên cạnh không cần gọi nên em quên mất tiêu rồi . Chiều tôi qua sau khi nghe mẹ nhắc đi nhắc lại nhiều lần em cũng cất tiếng gọi "pa...." , chắc phải để em chơi một mình nhiều để em lại gọi "papa" nữa ha (hihi, về phe mẹ chứ ha).

@7 tháng tuổi, Mia đã được mẹ cho ăn thịt gà, bò, bê, cừu và thỏ; em có vẻ thích thịt bò nhất. Ngoài ra em còn được ăn pho-mai và petite suisse (sữa chua dành cho trẻ dưới 3 tuổi). Mẹ có cho em nếm thử cà-rem nữa (hihi), một chút xíu thôi nhưng Mia có vẻ rất mê đấy

@7 tháng tuổi, Mia vẫn chưa chịu tự cầm bình sữa bú , bố Adri bảo Mia ngày càng "làm biếng", lúc bé khi ăn còn cầm bình sữa chút, tự nhiên lớn lên mải chơi không thèm đụng đến bình sữa, để bố mẹ cầm mỏi tay chơi vậy đó. Bố mẹ tính ra quyết tâm luyện cho em tự phục vụ nhung ngay dịp em khó ở trong người nên lại phải chiều em hết nước để em ngoan em đỡ quậy. Qua tháng sau quyết tâm thuyết phục em "lao động" giúp bố mẹ tí mới được.

@7 tháng tuổi, tối đi ngủ Mia phải ... ngửi hơi mẹ!!! Mà đúng như vậy đó nha, tối em buồn ngủ chỉ cần đặt em nằm cạnh mẹ, em sẽ tự chơi, thỉnh thoảng quay mặt vào ngực mẹ hít hít vài cái (không chịu cho mẹ ôm) và rồi tự ngủ. Em chỉ cần nghe thấy hơi mẹ là đủ, còn mẹ mệt có ngủ trước em cũng không có thắc mắc gì (hihi, thương Con Gái ghê cơ ). Khi nào em ngủ rồi bố sẽ có nhiệm vụ bế em í qua giường của mình . Mà lạ lắm, mệt mấy em í vẫn cứ nằm ê a cạnh bố chờ đến khi mẹ vào nằm cạnh để hít hít mấy lần cho đỗ nghiền rồi mới nhắm mắt ngủ.

Mấy bữa nay Mia khó chịu trong người nên hơi quấy có vài tật xấu mà thôi để dành mai mốt kể trong entry khác. Tuần cuối của tháng này quả là nặng nề đối với bố mẹ, đặc biệt là mẹ Hà nhiều lúc tưởng như kiệt sức; tuy vậy càng lúc lại càng thấy thương Mia nhiều nhiều hơn, cầu xin Con Gái luôn ngoan khỏe, bố mẹ yêu con nhiều!!

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2007

Bệnh viện phiêu lưu kí


(Hình không dính dáng gì đến nội dung bài đâu,
chỉ muốn khoe Mia đứng trong ghế được rồi nè )


Nửa đêm qua tớ có chuyến du hành đến bệnh viện Nhi Đồng trong vòng 2 giờ 30 phút. Chuyến đi chẳng thú vị mấy mà lại làm mệt mỏi cả nhà tớ nữa; tuy vậy rất mừng là các tiên nữ áo trắng không quyến luyến lưu giữ tớ lại lâu.

Lý do tớ có chuyến du hành trong đêm là từ sáng tớ đã bắt đầu khật khừ không ngủ được, tớ tự phá kỉ lục của chính tớ chơi liền 6 tiếng không hề mệt mỏi (tức là chơi liên hoàn qua 2 cữ ăn đấy các cậu àh). Sau rồi mẹ tớ cũng dụ tớ ngủ được hơn tiếng, đến khoảng 3 giờ chiều mẹ đút rau củ tớ nhè ra lập tức, hiểu ngay tớ không thích mẹ ngưng liền chỉ cho tớ bú thêm sữa thôi. Lúc thay đồ mẹ thấy tớ nóng nên cặp nhiệt độ thử 38,4°C!!! Mẹ vội điện thoại cho bố rồi loay hoay nhét em u-ben-ron vào … cho tớ (nhét vào đâu các cậu tự hiểu nhe ). Bố bận không về kịp điện thoại nhờ Nội qua xem tớ thế nào. Thấy Nội qua tớ vui quá quên hết cả sốt chỉ lo vui đùa với Nội, thấy thế ông bà Nội và bác Christiane rủ nhau đi shopping để mẹ con tớ ở nhà với nhau (thương mẹ lắm, mẹ đang bị sổ mũi và ho nữa ). Đến khoảng 5 giờ mẹ cho tớ bú thêm một bình 120 ml nữa, vì cữ trước tớ bú có 60 ml thôi. Bố về tớ vẫn cười tươi với bố như mọi lần nhưng vẫn không ngủ được; khoảng 7 giờ tối khi bố vừa đi ra ngoài mua đồ tớ nôn hết sữa vừa bú xong ra (nhiều lắm các ậu ạh, tớ chưa bao giờ nôn nhiều như thế). Mẹ bắt đầu lo, còn tớ thì chưa thấm mệt nên nôn xong lại tỉnh táo vui đùa như không. Bố về cặp nhiệt độ cho tớ thì thấy hạ xuống còn 37,9°C. Bố mẹ mừng chắc là nôn ra hết được nên tớ khỏe trở lại, đến 9 giờ bố cho tớ bú thêm bình 150 ml, nhưng chưa đầy 20 phút tớ lại nôn hết ra, lúc này tớ sốt lên đến 38,9°C. Sợ quá bố điện thoại hỏi tư vấn, bà ấy bảo sốt từ 40°C mới lo nhưng ngưng cho tớ bú sữa nữa chỉ cho tớ uống trà fenouil (tương tự trà cốm bên Việt Nam), cứ 3 ml / 10 phút. Bố mẹ cho tớ uống trong vòng 1 giờ 30 phút, thấy ổn ổn cho tớ nằm chơi ai dè tớ không chịu cứ ngóc đầu dậy rồi sau đó nôn hết nước trà vừa uống. Bố mẹ sợ quá bế tớ đi lòng vòng, vừa đi tới bếp tớ lại muốn nôn tiếp, mẹ vội lật úp tớ xuống, lần này tớ nôn nhiều ơi là nhiều, gần như hết những gì từ sáng đến giờ mẹ cho tớ ăn. Sợ quá bố điện thoại kêu Nội cùng đưa tớ đến bệnh viện,… cả nhà tớ khởi hành lúc 0 giờ 10 phút. Lúc này tớ mệt quá nên nằm trong xe hơi ngủ khì… đến nơi mỏ choàng mắt ra thấy mình ở trong một phòng rộng lớn có những tiên nữ áo trắng đang ngồi cắt hình các con thú chuẩn bị cho Halloween. Một tiên nữ (hơi già) chạy vội đến hỏi thông tin về tớ, nói chung thủ tục rất nhanh chóng vì tớ sinh trong cùng hệ thống bệnh viện nên hồ sơ có trên network hết rồi. Một tiên nữ (trẻ hơn) nói bố mẹ đưa tớ vào phòng khám. Ôi thật là lạ bao nhiêu là thứ cần khám phá, lúc này tớ quên béng là mình đang đau bụng, cứ ngắm nghía khám phá xung quanh. Hết nhìn tiên nữ lại nhìn mấy dụng cụ quanh giường. Tiên nữ (y tá) cặp nhiệt độ cho tớ, hạ sốt xuống còn 37,2°C; đeo một cái băng rất xinh vào ngón tay cái của tớ để đo huyết áp, xong rồi lại hỏi bố mẹ tớ đủ thứ, tớ cân nạng bao nhiêu ? Hôm nay ăn những gì ? Nôn bao nhiêu lần ? … xong xuôi tiên nữ nói sẽ đi kêu «trưởng tiên nữ» (bác sĩ) đến khám. Một lúc sau trưởng tiên nữ xuất hiện đúng là đẹp và trẻ hơn các tiên nữ khác nhiều , (mà không có giống ông bác sĩ nhi khoa tớ vẫn thường gặp hàng tháng, ông này gặp nhiều tớ quen mặt nên giờ gặp ổng là tớ mếu trước đã). Trưởng tiên nữ khám cho tớ từ đầu đến chân, đặt cái «trượng» bằng kim loại lên người làm tớ hơi lạnh bắt đầu mếu máo tí, nhất là lúc bà ấy nắn nắn cái bụng của tớ (cũng may lúc đó có mẹ bên cạnh). Khám xong bà ấy bảo mọi thứ đếu ổn, tuy nhiên chưa xác định được là tớ trướng bụng bình thường hay là biểu hiện của bệnh viêm dạ dày tá tràng, vì vậy sẽ cho uống dung dịch từng phần trong vòng 40 phút. Nội và bố mẹ nghe thấy thế thực sự căng thẳng, bà ấy còn dọa nếu «tớ không ngoan» (còn nôn ra nữa) thì sẽ phải ở lại trong bệnh viện, thời gian điều trị có thể kéo dài trong 3 tuần !!! Cứ 10 phút mẹ lại bơm dung dịch vào miệng tớ, tớ mệt lả nên khóc ầm ĩ, nước mắt chảy đầm đìa, Nội thương cứ đòi bế tớ dậy nói tớ có làm sao đâu mà phải thử mới cả xét nghiệm như thế (bố phải vội kéo Nội ra ngoài đấy, tớ biết vì Nội thương tớ quá ấy mà). 40 phút trôi qua thật nặng nề, dài như cả 4 tháng í,... hmmm, chắc giống 4 năm hoặc dài hơn. Rồi mọi chuyện cũng ổn, tớ không có dấu hiệu gì là muốn nôn ra cả; bố vui mừng đi kêu bác sĩ, bà ấy đến kiểm tra cho đơn thuốc và cho phép tớ trở về nhà; Nội là người vui nhất, lúc này Nội bảo cho Nội nếm thử cái dung dịch «đáng ghét » xem sao; nếm xong Nội bảo: «Ngọt như đường mà búp bê của ông chê àh (hì hì)».


2 giờ 30 sáng cả nhà tớ kéo quân ra về, trên đường về tớ lại ngủ ngon lành (vì mệt quá mà). Về đến nhà mẹ gần như rã rời không bước nổi vì cả một ngày dài lo cho tớ (nghe mẹ phàn nàn thế, thương mẹ qua cơ, vì mẹ cũng đang bệnh mà). Sáng nay tớ tỉnh giấc khoảng 8 giờ, theo lời bác sĩ dặn mẹ cho tớ bú thử 75 ml sữa, do không đủ cữ nên tớ cứ kêu khóc hoài; thương tớ qua mặc dù chưa đến giờ cho cữ kế tiếp bố vẫn bảo mẹ cho tớ bú thêm 75 ml nữa. Tớ còn mệt nên không cười nổi, ngồi chơi chán rồi mẹ dụ tớ nằm bên cạnh mẹ và thế là tớ ngủ... đến 11 giờ 30 tớ dậy bố cho bú tớ bú 150 ml (bữa nay bố xin nghỉ ở nhà với tớ). Bú xong có năng lượng tớ bắt đầu cười tươi như mọi ngày, bố bảo: «Ơ bố tìm lại được Mia của bố rồi !». Tớ ngồi chơi ngoan cho bố mẹ ăn trưa… và bây giờ khi mẹ ngồi gõ những dòng này cho tớ thì tớ đang ở nhà Nội chơi rồi

Nghe bố nói với mẹ từ nay không cho tớ đến chỗ đông người nhiều vì mùa lạnh dễ lây bệnh lắm, chỉ loanh quanh trong công viên, qua nhà Nội hoặc đến mấy cửa hàng gần nhà thôi. Hơi buồn tí nhưng không sao qua năm tới tớ lớn hơn trời ấm hơn bố mẹ tớ lại cho đi chơi chu du… tớ mong là không còn có chuyến du hành trong đêm như thế này nữa. Cũng mong các cậu luôn ngoan khỏe không ai có những chuyến phiêu lưu kí đến… bệnh viện nhe

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2007

Tớ và đám đệ tử

Bố cho tớ làm quen với nó (đệ tử của tớ) vào cái ngày tớ tròn một tuần tuổi; cái đêm đầu tiên tớ từ nhà hộ sanh trở về nhà. Lần đầu ngậm nó tớ chả thích mấy, vì em Avent đầu hơi bị to còn cái thân em í lại không cong cong ôm lấy cái miệng xinh xinh của tớ. Thế là ngày hôm sau bố đi kiếm em đệ tử BiBi xinh xinh cho tớ, em này cho vào miệng là tớ ưng liền và thế là từ đó tớ luôn có đệ tử đi theo mình ở mọi nơi mọi lúc, nói trắng ra là tớ ghiền các em ấy mất rồi (hì hì). Xem nè mới 3 tuần tuổi tớ đã sử dụng đệ tử rất điệu nghệ rồi nhe

Lúc đầu đám đệ tử của tớ có 4 em thôi đều là Bibi hết; sau tớ thu lượm tăng dần lên 8 em và bây giờ là 12 em. Mấy em Bibi chíp hôi tớ cho về vườn từ hồi tớ 2 tháng rưỡi, lí do là vì khi tớ nhớn cái thân cong cong của mấy em í cứ làm lằn hết miệng của tớ, lúc này tớ thấy em Avent lại khá hấp dẫn, vì thân em í thẳng không có làm miệng tớ lằn lên. Vậy là ngoài 4 em tớ được tặng (của Nội và dì Chi – Maman anh Dawson, chị Faith và em Kiana), mẹ tậu thêm cho tớ 4 em nữa (mấy em này tớ cũng cho về vườn vì quá date hết rồi, nói chung ơi quá date là tớ nói mẹ cho nghỉ hết tậu mấy em mới cho tớ). Lớn lên tí nữa mẹ thấy mấy em MAM màu mè nên kiếm thêm 4 em cho tớ cộng thêm 8 em Avent thành ra 12 đúng không nào. Đấy là tớ đang nói đến đám đệ tử «ti giả» luôn thường trực bên tớ thôi đấy; vì nếu kể cả đám râu ria bậu xậu (các em chuyên gia massage, mấy em hươu Sophie cao cổ,…) nữa chắc đến mùa quýt sang năm cũng không hết áh (riêng đám đồng đảng thú bông tớ sẽ làm một entry khác)

Sở dĩ đám đệ tử tớ tăng nhanh như vậy là vì lúc mới gia nhập giang hồ (í quên lúc mới chào đời) tớ ngu ngơ chẳng biết gì chỉ biết ngậm rồi nhả, bây giờ kinh nghiệm đầy mình có nhiều chiêu hơn, biết cầm biết nắm và biết… ném nữa. Mỗi lần tớ ném mẹ tớ đi lượm và thế là đi tiêu mất một em đệ tử sạch sẽ, đành cho em í nằm chờ trong giá nhựa, sáng sáng mẹ kì cọ em í bằng xà bông rồi cho em í vào nồi hấp tiệt trùng sau 8 phút em í lại sạch sẽ (hì hì). Bây giờ thì tớ giới thiệu các em í với các cậu nhe.

Đầu tiên mấy em Bibi bé xinh mang trên mình thông điệp yêu thương nè
(Khoe thêm cái áo và chăn len là do mẹ tớ đan cho tớ đó )

Tớ cực kì cần các em í khi ngái ngủ và tất nhiên cả khi chìm vào giấc mộng

Lúc suy tư

Lúc vui vẻ


Lúc tức giận

Lúc bối rối khi gặp ai lần đầu

Nằm nghỉ dưỡng sức

Khi hóng chuyện của người lớn

Và cả khi «tám » với tonton David

Làm điệu khi chụp hình

Thời trang sành điệu

Nằm trên tay Nội

Vào khoảnh khắc quan trọng trong đời

Làm trò vui (em này giữ kỉ lục cao giá nhất và sử dụng ít lần nhất… 2 lần – do Nội dọa vất em đi nên bố sợ giấu đi rùi )

Lúc căng thẳng

Và cuối cùng là em trung thành nhất, tiện lợi nhất, mẹ không cần bỏ tiền mua chỉ cần chăm chút lau rửa em cho tớ