Con là cô bé nhạy cảm, cái này không có gì ngạc nhiên vì là gien di truyền từ bà Nội và bố, mẹ đây sống gần thôi cũng tự cảm thấy mình ngày càng nhạy cảm hơn.
Tối qua mẹ chỉ muốn làm điều gì đó để con hiểu rằng không phải lúc nào con cũng có thể làm theo ý của mình, nhưng mẹ đã hơi quá nghiêm khắc với cô bé chưa đầy 3 tuổi như con.
Thật sự mẹ không thể kìm nén được khi con nói "không" rồi vùng vằng bỏ đi để lại đống ghép hình babarpapa trên giường. Nếu mẹ cố giữ bình tĩnh nhẹ nhàng như những lần khác có lẽ một lúc sau con sẽ quay lại gom cho vào hộp như thường lệ. Nhưng mẹ lại muốn thể hiện cái "oai" của mình bắt con phải "tuân lệnh" ngay lập tức...
Bố thì vẫn như mọi khi nhắc con chạy đến xin lỗi mẹ, con lại gần ôm cổ mẹ nói xin lỗi nhưng nhất định không chịu gom đồ. Con chạy về phía bố nhõng nhẽo đòi bố bế, bố bắt đầu vỗ về, mẹ nhìn thế lại "điên" lên nói bố không chịu hợp tác với mẹ để dạy con...
Con thấy mẹ to tiếng lại càng sợ nép mình vào bố... mẹ giận dữ bỏ đi dọn dẹp đồ trong bếp. Con cứ ôm bố rồi bắt đầu mè nheo, bố bực mình nắm vai con hỏi "con muốn gì?", con càng sợ thêm và bắt đầu ói... thực sự thì con chẳng muốn gì cụ thể, con làm thế chỉ vì con sợ khi thấy mẹ giận dữ, rồi đến khi bố cũng giận dữ thì gần như quá sức chịu đựng của con... con không như những đứa trẻ khác òa khóc nức nở mà con ói...
Bố mẹ cuống cuồng nói "xin lỗi" để con bình tâm lại, con ôm mẹ ôm bố nói ngẹn ngào "xin lỗi", cả bố mẹ òa khóc theo con... mẹ nói bố đi pha trà để con uống, còn mẹ lo thay đồ cho con... vốn là cô bé dễ quên, trong lúc mẹ thay đồ con bắt đầu líu lo "xin lỗi mẹ!", "Mia ói" rồi ôm cổ mẹ hôn lên tóc mẹ, rồi chỉ trỏ mọi thứ xung quanh... con đơn giản thế đấy, chỉ cần bố mẹ vỗ về quan tâm là liền tức khắc vui vẻ trở lại...
Mẹ xin lỗi con vì mẹ đã làm con sợ, bình thường chỉ cần bố hoặc mẹ hơi to tiếng là con đã mếu máo lẽo dẽo theo sau đợi đến khi bố mẹ chịu làm lành và hôn mình. Con sợ bố mẹ giận mình, con ưa nhẹ nhàng thủ thỉ... mẹ biết mẹ sai rồi, chỉ vì một lúc nóng giận mẹ muốn con "phải" nghe lời mẹ tức khắc... nhìn con nằm ngủ ngoan bố mẹ ân hận vô cùng... đây cũng là kinh nghiệm mẹ cần ghi nhớ trong những lần sau... một lần nữa mẹ xin lỗi Con gái nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét