
Vài mẩu chuyện vui trong những ngày mẹ Mia nằm bệnh, mặc dù mỗi lần cười là cả một cực hình (do cơ bụng co giật đau diếng) nhưng yêu lắm những kỉ niệm nho nhỏ…
1. Vụ án «đôi giầy» mất tích
Lúc cả nhà khăn gói quả mướp qua Nội, mẹ quên không đem theo đôi giầy đi ở nhà cho Mia. Ngay lúc đó bố được phái về gấp «hiện trường» để tìm kiếm… sau một hồi, điện thoại báo cáo «chỉ huy» lục lọi mọi ngóc ngách mà không có một dấu vết… Mẹ đi vào bệnh viện mà lòng không an tâm, kì lạ là lúc sáng ở nhà còn mang giầy cho Mia…
Ngày thứ 2, do trời mưa nên hơi lạnh vì vậy bố được phái về một lần nữa để tìm kiếm… kết quả không thấy tăm hơi… mẹ hỏi tìm kĩ hết chưa… bố làm mặt giận hỏi «thế nào là mọi ngóc ngách ?» , đành cho Mia đi tạm đôi sandals vì ở nhà Nội nhiều thảm nếu đi tất không rất dễ trượt chân ngã.
Ngày thứ 3, bà Nội mua đôi khác cho Mia đi, nhưng là đôi đi mùa đông nên hơi nóng…
Ngày thứ 4, bố dẫn mẹ ghé qua nhà tắm gội (từ lúc ở BV về toàn ở bên Nội ngày nào cũng tắm rửa nhưng không có cái ghế ngồi để gội đầu); mẹ vẫn ấm ức về đôi giầy… nên vừa về đến nhà là tiến hành «điều tra», hỏi bố câu thứ nhất «Tìm trong túi đựng giầy chưa?» - Bố bực rọc trả lời «Đã nói là mọi ngóc ngách !!!» - Mẹ lì hỏi tiếp câu thứ 2 «Thế có tìm trong cốp xe ô-tô của Mia không?» - Lúc này bố mới àh lên, mở ra y như rằng 2 em giầy nằm gọn trong í!!!
2. Tại «Nhà hàng»
Đối thoại giữa 2 bố con vào sáng sớm.
Con : Lon ton theo bố vào bếp, miệng i ê a liên tục
Bố: Tay vừa cầm bình sữa vừa nói – Xin mời “quý khách” ra ghế chờ, nhà hàng đang chuẩn bị món ăn đặc biệt cho “quý khách”! (Có cái ghế riêng để Mia nằm bú bình trong phòng khách)
Con : Tiếp tục liếng thoắng ê a ầm ĩ
Bố : Có khách hàng nào giống khách hàng này không, chui vào bếp nhà hàng kêu ca ầm ĩ!!!
3. Giờ thì ai đút cho ai?!
Mia dạo này không chịu ăn đồ Nội nấu (buồn ghê!), bữa đó Nội chiên cá panée (giống cá tẩm bột chiên, nhưng bột làm từ bánh mì sấy) và khoai tây, thử đổi bữa xem Mia chịu ăn không…
Thường thì Mia thích ăn cá nên cả nhà tràn trề hy vọng Mia chịu ăn… ai dè cứ đút là lắc đầu…bố nghĩ ra trò hoán đổi đồ ăn với con… con hưởng ứng liền cầm cá, khoai tây đút cho bố liên tục, còn mình thì nhất định không cho một mẩu lọt vào miệng… đút cho bố mà miệng tròn vo kêu a a giống như Nội hay làm lúc đút cho Mia ăn.
4. “Lực sĩ” Mia
Mia dạo này thích cầm hoặc xách mấy đồ nặng, như cái bô giờ toàn bê cả bô lẫn ghế ngồi kèm, mấy cái thùng đựng đồ chơi có bánh xe Mia kéo phăng phăng, còn xe đẩy ngoài siêu thị thì đẩy đi nhẹ nhàng. Có lần, Mia đang chơi với cái ô-tô đỏ, vướng víu chỗ bố làm, bố tính bế Mia qua một trước, rồi mới quay lại bỏ cái ô-tô ra, ai dè bố 2 tay xách nách con bê lên, con không kém 2 tay xách cái ô-tô đi theo luôn.
5. Đổi nghề
Từ bữa ở nhà chăm vợ, bố Mia có thêm nghề mới, lúc ở bên Nội thì được gọi là “y tá riêng”. Ở BV mỗi lần cần gi có đồ bấm kêu y tá “chính hiệu”, ở nhà thì dùng điện thoại để gọi “y tá riêng”, mỗi lần thấy số máy vợ hiện lên là cong đít chạy vào.
Về nhà rồi thì kiêm thêm nghề Osin, vợ nấu đồ ăn xong bày đầy ra, chồng tha hồ mà rửa.
6. “Thành tích” của mẹ
Nổi tiếng là khó nuôi, từ ngày qua đây chồng vỗ béo mãi mới lên được 3 kg (lúc mới qua 49 kg), vậy mà sau 1 tháng đau bụng triền miên sụt mất 1 kg, 5 ngày sau khi mổ sụt thêm 2,5 kg nữa. Giờ còn có 48,5 kg, gầy hơn cả lúc mới qua! Đợi qua 2 tuần kiêng ăn sẽ lên kế hoạch lấy lại phong độ. Bố đang ăn kiêng nói giá như mình xuống cân nhanh như vợ.
7. Phiếu bé ngoan dành cho Mia
Những ngày mẹ nằm bệnh, (trộm vía) Mia ngoan hơn sức tưởng tượng của cả nhà.Đêm đầu tiên 11h30 Mia mới chịu đi ngủ (sau nhiều lần bố và bà Nội thay nhau ẵm) nhưng ngủ thẳng giấc đến 7h00 sáng.
Ngày hôm sau mẹ về, mới thấy mẹ đã nhào đến đòi ôm rồi, bố bế cho hít ngửi tóc mẹ một tí rồi cũng chịu chơi ngoan để mẹ nằm nghỉ. Thỉnh thoảng nhớ mẹ quá, đứng xa xa nhìn mẹ, khi nào mẹ nói lại với mẹ mới dám đến gần ôm chân mẹ, thương ghê! Nói mẹ đau Mia đừng đụng mạnh vào người mẹ nhé, thế là cứ tha thẩn chơi với Nội. Đến tối khuya rồi mà vẫn cứ chơi, mỗi lần bố hay Nội ẵm ru ngủ là khóc (Nội sợ Mia nằm đạp lung tung nên không cho nằm chung giường với mẹ); mẹ nằm trong phòng nghe con khóc, kêu bố mấy lần mà không ai để ý nghe cả (lúc đó muốn ngồi dậy phải có người đỡ). Đến 12h30 Nội khóc chạy vào nói không biết làm gì để Mia chịu đi ngủ (thương Nội lắm vì chuyện của mẹ Mia mà mấy đêm mất ngủ), mẹ nói đưa Mia nằm cạnh mẹ chắc là sẽ chịu ngủ (phải kê cái gối cách ly giữa hai mẹ chỉ cho đầu Mia chạm vào tóc mẹ thôi!), và y như rằng vừa đưa vào giường nhìn thấy mẹ, nghe tiếng mẹ, rồi rụi đầu vào tóc mẹ là Mia lăn ra ngủ (chưa đến 5 giây áh), từ đó ngủ thẳng giấc đến 8h30 sáng. Tội nghiệp, nhớ mẹ nhưng không quấy khóc nhiều, từ đêm đó cứ đến giờ là Mia lên giường nằm ngủ ngoan bên cạnh mẹ. Thường ngày rất thích ôm cổ mẹ để mẹ bế quay vòng vòng, từ bữa đó chỉ đứng phía sau lưng nghịch tóc mẹ rồi nghiêng cái mặt dễ thương nhìn mẹ cười toe toét, yêu lắm Con gái ơi Mia ngoan thế đáng thưởng Phiếu bé ngoan phải không ạh!?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét